Trên mặt Cơ Vân Nguyệt lộ ra nụ cười từ ái như nãi nãi, nói.
Sâu đậm sao?
Lý Hạo suy nghĩ.
Vừa mới xuyên không đến, lúc tiệc mừng trăm ngày: “Mẫu thân” trong mắt hắn vẫn còn là tiểu cô nương đã rời đi mười lăm năm rồi.
Hắn thậm chí đã quên mất dáng vẻ của đối phương, cùng lắm, vẫn mơ hồ nhớ được đôi mắt dịu dàng đó.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây