“Nhưng ta thiếu.” Lý Hạo đáp.
Sau đó hắn cũng rót cho mình một chén đầy, ngồi trên đỉnh núi, gió lạnh thổi vào mặt nhưng bị Thái Thượng thể của hắn tự động ngăn cách, không xâm phạm được chút nào, cộng thêm chân lực bao phủ ấm trà, khiến nước trà không dễ nguội.
“Sắp vào xuân rồi.”
Phong Ba Bình nhìn về phía thiên địa trước mặt, nhẹ nhàng thở ra, trong miệng mang theo hơi nóng của trà.
Lý Hạo gật đầu.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây