Đối với ánh mắt của Chu Thiên Tào, Chu Dao hoàn toàn không để ý đến anh ta, quay người bỏ đi.”
“Sao Dao Dao lại không có phản ứng gì vậy.”
Chu Thiên Đào thấy vậy, trong lòng tức giận, chưa nói đến cường giả Vương cấp sau lưng Trịnh Nghị, chỉ riêng ngoại hình của Trịnh Nghị thôi thì cũng đã cao lớn đẹp trai rồi. Quen biết một thanh niên như vậy chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?
Được ở bên một thanh niên ưu tú như vậy, không biết là mơ ước của bao nhiêu cô gái.
Nếu thực sự ở bên nhau, điều đó có ý nghĩa gì đối với nhà họ Chu?
Những người giàu có có mặt ở đây rõ ràng đều có suy nghĩ riêng, còn Trịnh Nghị được vây quanh cũng tùy ý nhìn xung quanh, ánh mắt anh ta nhanh chóng nhìn về phía Lý Dương, sau đó lập tức chú ý đến chậu hoa lan bảy màu trong tay hắn.
Vừa nhìn thấy chậu hoa đó, Trịnh Nghị lập tức sửng sốt, dường như không tin vào những gì mình nhìn thấy. Sau đó, trong mắt anh ta lộ ra vẻ vô cùng kinh ngạc.
“Quả lan bảy sắc!”
Trong mắt anh ta lộ rõ vẻ vui mừng, ban đầu anh ta còn tưởng mình nhìn nhầm, nhưng khi nhìn sang người đàn ông trung niên bên cạnh thì lại thầy người này gật đầu với mình.
“Haha, vận may của tôi đúng là không tệ, đến đây một chuyến lại có thể gặp được quả lan bảy sắc!”
Rõ ràng Trịnh Nghị biết tác dụng của quả lan bảy sắc này.
“Nếu mình luyện hóa năng lượng bên trong, không chỉ thể chất được cải thiện mà thực lực cũng sẽ tăng lên rất nhiều, thậm chí có thể trong thời gian ngắn nhất đặt chân đến Địa cấp!”
Trịnh Nghị phấn khích nghĩ, hắn hoàn toàn biết được sự quý giá của quả lan bảy sắc!
Anh ta bước nhanh đến bên cạnh Lý Dương.
“Người anh em này, không biết anh có thể bán chậu lan trong tay cho tôi không?” Trịnh Nghị luyến tiếc thu hồi ánh mắt khỏi chậu lan bảy sắc, sau đó nhìn về phía Lý Dương, trên mặt nở nụ cười nói.
“Ừm?”
Lý Dương đang chờ sắp xếp phòng nghỉ thì đoàn người kia lại đột nhiên đi về phía hắn, nhất là thanh niên đi đầu lại mở lời muốn hắn bán cho anh ta chậu lan này.
“Trịnh Nghị công tử muốn hoa lan bảy sắc?”
Mọi người xung quanh nhìn thấy bông lan trong tay Lý Dương, một số người không khỏi hối hận.
“Ôi, lúc trước tôi đã nhìn thấy chậu lan này rồi, định mua mà cuối cùng lại do dự không quyết.”
“Tôi cũng vậy, cơ hội tốt như vậy, nếu có thể mua được thì mối quan hệ với Trịnh công tử chắc chắn sẽ tiến thêm một bước.”
Nhìn vẻ mặt tươi cười của Trịnh Nghị với Lý Dương, có thể thấy Trịnh Nghị rất thích chậu lan đó.
Nếu chậu lan là của họ thì họ sẽ không chút do dự tặng chậu lan cho Trịnh Nghị, như vậy chắc chắn sẽ có một mối giao tình, thậm chí khiến Trịnh Nghị khiếm họ một ân tình.
Đáng tiếc, chậu lan bảy sắc kia lại nằm trong tay Lý Dương.
Không chỉ có họ, mà Triệu Khôn lúc này cũng vậy, sắc mặt không mấy dễ coi.
“Lý Dương rốt cuộc có bao nhiêu may mắn vậy? Mua một chậu lan cũng trùng hợp là thứ mà Trịnh Nghị công tử cần.”
Sắc mặt Triệu Khôn không được tốt lắm.
Vì chuyện trước đây của Triệu Nhu, quan hệ giữa nhà họ Triệu và nhà họ Trịnh rất tệ, mặc dù lúc đầu nhà họ Trịnh nói không tính toán gì, nhưng tất cả người nhà họ Triệu đều biết, quan hệ của hai nhà không thể nào tốt được.
Lần này đến đây, Triệu Khôn cũng biết không thể khiến Trịnh Nghị coi trọng, nhưng ông ta cũng không thể không đến.
Bất kỳ hành động nào liên quan đến Tu luyện giả, bọn họ đều phải vô cùng coi trọng.
“Hoa lan bảy sắc?
Nhìn Trịnh Nghị và những người khác đến, trong lòng Lý Dương khẽ động: “Tu luyện giả?”
Thấy mọi người rõ ràng lấy chàng trai trẻ làm chủ, Lý Dương ngoài Tu luyện giả thì không nghĩ ra lý do nào khác.
“Loài lan này rất dễ bị Tu luyện giả này phát hiện?” Trong lòng Lý Dương hơi chùng xuống, nhưng đồ đã đến tay, hắn làm sao có thể giao ra được?
Lý Dương lắc đầu, nói: “Xin lỗi, tôi không có ý định bán.”
Nghe lời Lý Dương, nụ cười trên mặt Trịnh Nghị khựng lại, có nhiều người ở đây như vậy, hơn nữa thân phận địa vị đều rất cao, theo anh ta cảm thấy thì Lý Dương phải lập tức bán cho anh ta mới phải, thậm chí là tặng luôn cho anh ta, dù sao thì những chuyện như vậy cũng đã xảy ra không ít lần.
Tu luyện giả và người bình thường hoàn toàn ở hai thế giới.
Nhưng mà, Lý Dương lại từ chối bán cho anh ta?
Trong lòng hơi không vui, nhưng Trịnh Nghị vẫn mỉm cười: “Tôi thực sự rất thích loài lan này, tôi sẵn sàng trả giá cao, giá cả tùy anh đưa ra, mười triệu được không?”
Nhìn giá của mấy chậu lan trên quầy hàng trước mắt đều khoảng mấy trăm nghìn, Lý Dương mua chậu lan này cũng chỉ năm trăm nghìn, Trịnh Nghị vừa nói đã trả giá gấp hai mươi lần!
Nghe vậy, Lý Dương tiếp tục lắc đầu nói: “Xin lỗi, tôi thực sự không có ý định bán.”
“Tên Lý Dương này từ chối rồi?”
“Cậu ta bị ngốc sao? Không nhìn ra thân phận của Trịnh Nghị công tử à?
Những người xung quanh nghe lời Lý Dương, trong mắt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc.
Có nhiều người như vậy vây quanh Trịnh Nghị, ai cũng có thể nhìn ra thân phận bất phàm của Trịnh Nghị.