Sự xuất hiện của Tu luyện giả Vương cấp khiến danh tiếng của nhà họ Trịnh vang dội, biết bao nhiêu người muốn nịnh bợ mà không tìm được đường, bây giờ cơ hội vừa đến, ai muốn bỏ lỡ?
Nhà họ Chu của họ không có một Tu luyện giả nào, càng vô cùng khao khát được nịnh bợ một Tu luyện giả mạnh mẽ!
Nghe lời Chu Thiên Đào nói, sắc mặt Chu Dao hơi thay đổi, còn Chu Hiểu Vân thì kịp thời nắm lấy tay cô, cười nói với Chu Thiên Đào: “Anh hai, anh yên tâm, em và Dao Dao biết chừng mực mà.”
“Ừ.” Chu Thiên Đào gật đầu, cũng không nói gì thêm. ...
“Đấu giá liều thuốc kháng ung thư đầu tiên kết thúc, bây giờ bắt đầu đấu giá liều thứ hai.”
Sau khi đấu giá được liều thuốc kháng ung thư đầu tiên, thực tế chỉ mới hơn mười giây, ông lão kia lại cười nói, sau đó có người bắt đầu trả giá.
Rất nhanh giá lại lên đến một trăm hai mươi triệu.
Lúc này Lý Dương trực tiếp hét lên: “Một trăm ba mươi triệu.”
“Lại là chàng trai kia sao?”
Ánh mắt của một số người lập tức chú ý đến Lý Dương.
Sắc mặt Triệu Khôn vẫn luôn thâm trầm như nước, nhưng khi nghe Lý Dương lên tiếng, sắc mặt Triệu Khôn lập tức thay đổi.
“Lý Dương không phải đã tiêu hết một trăm hai mươi triệu rồi sao? Sao còn tiền để tiếp tục đấu giá thuốc kháng ung thư?” Sắc mặt Triệu Khôn thay đổi.
Ông ta biết tình hình của Lý Dương, trước đó sau khi đấu giá cá ngừ vây xanh, ông ta còn đặc biệt đi điều tra Lý Dương, xác định sau đó Lý Dương không có thu hoạch gì lớn.
Theo những gì ông ta suy nghĩ thì Lý Dương đấu giá được một liều thuốc kháng ung thư là chuyện bình thường, đây cũng là sự ngầm cho phép của ông ta và Triệu Càn Hành, ngầm cho phép Lý Dương đấu giá được một liều.
Nhưng tại sao Lý Dương lại đột nhiên có tiền để đấu giá liều thứ hai?
Đối với ông ta mà nói, đây chắc chắn không phải là điều ông ta muốn thấy. Tất nhiên, không chỉ có mình ông ta, mà đây chắc chắn cũng không phải điều Triệu Càn Hành muốn thấy.
Sắc mặt Triệu Khôn thay đổi, Lý Dương thế mà lại có tiền để đấu giá liều thuốc kháng ung thư thứ hai sao?
Nhưng đợi người khác trả giá đến một trăm hai mươi triệu thì Lý Dương mới đột nhiên lên tiếng, bây giờ ông ta gọi điện cho Triệu Càn Hành cũng không kịp nữa rồi.
Thực ra đây cũng là Lý Dương cố ý làm vậy.
Biết được tình hình của cha mình ở nhà họ Triệu, Lý Dương cũng đoán được rằng khi hắn đấu giá liều thuốc kháng ung thư đầu tiên, nhà họ Triệu sẽ không nhúng tay vào, nhưng khi hắn đấu giá liều thứ hai thì rất có thể bọn họ sẽ ra tay phá đám.
Cho nên vừa rồi Lý Dương mới ra tay vào phút chót.
“Một trăm ba mươi triệu, còn ai trả giá cao hơn không?” Người phụ trách đấu giá cười nói.
Sắc mặt Triệu Khôn hơi trầm xuống, đột nhiên lên tiếng: “Một trăm bốn mươi triệu.”
Sau khi hắn lên tiếng, lập tức có rất nhiều người bàn tán như xem kịch hay.
“Triệu Khôn này lại đi đấu giá với cháu mình.”
“Ha ha, xem ra chuyện Triệu Khôn không hòa thuận với em gái mình là thật.”
“Thú vị.”
Những người này như xem kịch hay mà nhìn cảnh tượng này.
Còn Lý Dương nghe Triệu Khôn lên tiếng thì trong lòng không khỏi thầm mắng một câu: “Lão già này.”
Hắn trực tiếp lên tiếng: “Một trăm năm mươi triệu!”
Triệu Khôn tiếp tục: “Một trăm sáu mươi triệu!”
Lúc này trong lòng Triệu Khôn cười lạnh: “Lý Dương, cho dù tôi có phải trả giá một chút thì cũng không để cậu mang liều thuốc kháng ung thư này đi.”
Con trai ông ta chính là Tu luyện giả duy nhất của nhà họ Triệu, nếu như trước đây có quan hệ với nhà họ Trịnh thì tình hình của con trai ông ta chắc chắn sẽ tốt hơn hiện giờ rất nhiều, không đến nỗi phải khổ luyện như vậy.
Trong nhà họ Triệu, ngoài Triệu Càn Hành ra thì ông ta chính là người căm ghét Lý Quốc Hải nhất.”
“Một trăm bảy mươi triệu!”
“Một trăm tám mươi triệu!“...
Cứ như vậy, hai người cạnh tranh, rất nhanh giá đã trực tiếp vượt qua hai trăm triệu!
Lúc này sắc mặt Triệu Khôn đã thay đổi.
“Sao có thể? Lý Dương có bao nhiêu tiền? Bây giờ đã lên đến hai trăm triệu rồi, hắn còn lấy đâu ra nữa!”
Có nhiều người ở đây như vậy, đã đấu giá rồi thì không thể đổi ý.
Cộng thêm một trăm hai mươi triệu trước đó, số tiền trên người Lý Dương đã vượt quá ba trăm triệu.
Nhà họ Triệu của ông ta tuy rằng có tiền nhưng phần lớn đều là cổ phiếu và các loại tài sản cố định, tài sản lưu động thực sự không có nhiều như vậy.
Hai trăm triệu tuy rằng có thể lấy ra, nhưng cũng phải mất máu một chút.
Quan trọng là đạt đến trình độ như bọn họ, muốn làm một việc gì đó thì phải tính toán được mất, không thể vì một chuyện mà cứ cố chấp làm tới cùng.
Ví dụ như liều thuốc kháng ung thư này, bỏ ra một trăm hai mươi triệu là được rồi, bỏ ra hơn hai trăm triệu để mua thì hoàn toàn không đáng.
Cuối cùng, Triệu Khôn không trả giá nữa.