Cái gọi là chu sa khai trí, chính là lễ nhập học, cô nương này rõ ràng là tu đạo có thành tựu, có thể khai sơn lập mạch, có thể xưng một tiếng lão tổ, nhưng vẫn bôi lên vết son đỏ ấy, chỉ vì nàng là tiểu sư muội được sủng ái nhất trong môn, gọi là Linh Tố.
Thân hình nàng còn chưa đứng vững, lại thuận tay rót cho mình một chén trà xanh, vừa thấm giọng vừa nói: “Đại sư huynh, ngươi còn nhớ rõ mấy ngày trước từng gặp Hạc Đồng của Thanh Quang Động, nó nói có hai đệ tử chạy nạn từ Nam Châu tới, bái nhập môn hạ của Thanh Quang sư bá hay không?”
“Có.” Vân Miểu chân nhân đợi đối phương uống trà xong, lúc này mới nhẹ giọng đáp lại.
“Cái đám sa sút này, chẳng làm nên trò trống gì trong địa phận nhà mình, lại muốn chạy tới Bắc Châu ta tống tiền.” Linh Tố đặt chén trà xuống, có vẻ bất mãn, gắt gỏng một tiếng.
“Tu Di Sơn Nam Châu thế lớn, bọn họ vốn là kẻ ăn nhờ ở đậu, lại cách giáo ta quá xa, không được đại pháp, nói lời ấy cũng có chút bất công.” Vân Miểu chân nhân lắc đầu, dường như không quá tán thành với cách nói của sư muội, chỉ có điều gã cũng không có ý muốn tranh chấp với đối phương trong mấy chuyện không có liên quan gì đến mình này, mới trực tiếp chuyển chủ đề: “Tại sao lại đột nhiên tới tìm ta nói mấy chuyện này?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây