Nhân Hoàng vốn không có thực lực tương xứng với nhất phẩm, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn Thần Triều bị đối phương từng bước xâm chiếm, huống chi tuổi thọ của ông ấy đừng nói là sánh ngang với đám Giáo chủ Đế Quân khác, chỉ đơn thuần mang ra so sánh với dạng tồn tại nhị phẩm như Đại Tự Tại, mà ngay cả Đại La Tiên cũng không thể sánh bằng.
Đợi sau khi ông ấy thọ hết chết già, Nhân Hoàng đời kế tiếp còn đủ dũng khí cầm lấy thanh đao kia hay không?
Ngoại trừ chuyện đó, từ trước đến nay Thẩm Nghi đều gánh vác trên vai loại cảm giác được người khác ký thác mong đợi này, cho dù bản thân khó bảo toàn, cũng vẫn phải nhớ đến hang ổ đừng để người khác cho một phát hốt gọn, nên rất ít khi hắn gặp phải tình huống có người muốn gánh vác tất cả mọi chuyện thay mình, đồng thời đối phương cũng lên tiếng thúc giục hắn hãy nhanh chóng cút đi mà bảo mệnh.
Loại cảm giác thả lỏng khó hiểu này thật sự hiếm thấy.
“Phù.” Thẩm Nghi lại một lần nữa cất bước, đi lên con phố dài, trong mắt đã bớt đi mấy phần rối rắm phức tạp.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây