Lý Trường Trạch đứng tựa cửa chờ, cửa không mở. Lúc giữa trưa ở bên ngoài cũng có rất ít người đi qua, gã ta nhìn tiểu cô nương tên Nghiên Nhi kia kéo lê thi thể của Tống Trường Minh vào trong phòng, không bao lâu sau Nghiên Nhi từ trong phòng đi ra, sắc mặt hơi tệ.
Hiển nhiên đối với ả ta mà nói việc giết chết một người lớn tuổi như vậy quả thật hơi khó chấp nhận về mặt tâm lý, Lý Trường Trạch nghĩ như vậy.
Nhưng khi Lý Trường Trạch nhìn thấy sự chán ghét trong ánh mắt của Nghiên Nhi mới giật mình, hóa ra không phải ả ta cảm thấy giết chết một vị lão nhân có chút khó chấp nhận, mà là ả ta đang ghét bỏ mùi thối nát trên người lão nhân đó.
“Điện hạ, phải về rồi sao?”
Nghiên Nhi hỏi một câu.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây