Cố Quân Thành nghe thấy tiếng mới quay đầu lại, nhìn thấy bà thì vô cùng vui mừng, tay vẫn còn cầm dụng cụ đã ba bước gộp làm hai đi tới, “Sao bà lại đến đây?”
Ánh mắt tha thiết và kinh ngạc ấy dường như vẫn giống hệt năm đó khi bà mang tay nải đến biên phòng thăm ông.
Chỉ là, tóc đã điểm sương, khóe mắt cũng đã khắc sâu dấu vết của năm tháng.
Lâm Thanh Bình bế Dao Dao lên trước, sau đó nhìn một vòng quanh nhà, rồi mới để ý đến ông, quay đầu lại, lại phát hiện vẻ mặt tha thiết của ông đã biến thành thấp thỏm.
“Ông gây ra thành thế này rồi, bây giờ mới biết sợ à?” Lâm Thanh Bình không khỏi cảm thấy buồn cười.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây