Tiểu Mễ ôm giỏ trái cây, đi cuối cùng, nhìn thấy cảnh này, bàn tay đang cầm giỏ trái cây buông lỏng, trái cây suýt nữa rơi xuống đất.
Cô gái thấy có nhiều người đến vậy, đặt bát trái cây vào tay Tiểu Viên Kiểm, thoải mái tự nhiên quay người lại cười, “Đều là bạn học của Tiểu Hải phải không?”
Tiểu Hải, Chúc Tiểu Hải.
Cái tên này đối với Tiểu Mễ thật sự rất xa vời, bao nhiêu năm nay, mọi người gần như đã quên cậu tên là Chúc Tiểu Hải rồi.
“Cảm ơn các bạn đã đến thăm Tiểu Hải nhé!” Cô gái cười nói, nói xong lại quay đầu nói với Tiểu Viên Kiểm, “Vì bạn học đến thăm cậu, nên tớ về trước đây.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây