Tình Thiên không trả lời.
Cô đương nhiên biết chứ…
Thế giới của anh, cao xa mà tốt đẹp, giống như bầu trời xanh trong vắt lúc này, cách thế giới của cô một khoảng trời và đất.
Chí Viễn lại nói: “Thế giới của anh rất bình thường, giống như mọi người bình thường khác, ba bữa bốn mùa, đơn giản lại ấm áp, anh cảm thấy thế giới này rất tốt đẹp, tương lai tràn đầy hy vọng, nếu có một người bằng lòng cùng anh đi qua mỗi bốn mùa, vậy thì thế giới của anh có thể gọi là hoàn mỹ.”
Tình Thiên nếu còn giả vờ không hiểu, cũng không nói được nữa rồi, hơn nữa, trốn tránh không phải là cách.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây