“Em xem sách gì trên xe thế? Xe xóc nảy thế này, mắt sẽ mỏi, đầu cũng choáng váng đấy.” Cố Quân Thành nói, “Hơn nữa tay em cử động không tiện, em xem kiểu gì?”
“Thế thì thôi vậy!” Quả thật, dùng một tay để đọc sách có hơi mệt.
Anh không tiếp tục lái xe nữa mà hỏi cô, “Chán lắm à?”
“Có chút ạ.” Cô đành nhắm mắt lại, tiếp tục suy nghĩ vẩn vơ.
“Cậu lái đi.” Câu này Cố Quân Thành nói với Tiểu Điền.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây