Cố Quân Thành từ bếp sau đi ra.
Trần Hạ nhìn thấy anh mắt liền sáng lên, lớn tiếng nói, “Anh Thành, anh thực sự ở đây à!”
Cố Quân Thành nhìn cô, “Có chuyện gì sao?”
“Không... chỉ là, hôm nay mọi người không đến thăm em... à không, thăm Tổng giám đốc Trịnh, Tổng giám đốc Trịnh rất... rất nhớ anh.”
Thăm Tổng giám đốc Trịnh gì chứ? Tổng giám đốc Trịnh nhớ anh gì chứ? Vẻ mặt ngượng ngùng muốn nói lại thôi này, rõ ràng là đang nói: Sao anh không đến thăm em? Em rất nhớ anh!
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây