Trong bóng tối, Cố Quân Thành nhắm mắt lại.
Một lúc lâu sau, anh ôm Chí Viễn ngồi xuống bậc thềm.
Ánh trăng dịu dàng đổ xuống, phủ lên người họ.
Chí Viễn lau nước mắt, “Đợi ông đi rồi, con cũng sẽ đi.”
“Con đi đâu?” Cố Quân Thành ôm thằng bé hỏi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây