Anh lắc đầu: “Làm gì có nhiều chuyện trùng hợp như vậy.”
Những chuyện tưởng chừng như trùng hợp đó, chẳng qua đều là kết quả của sự tính toán tỉ mỉ, kế hoạch cẩn thận.
“Thật ra chúng tôi vẫn luôn truy đuổi hắn, dựa vào một số manh mối đuổi đến căn nhà gỗ mà em từng ở, nhìn thấy giày của em ở cửa…” Nói đến đây Cố Quân Thành không nói tiếp được nữa, trong lòng nghẹn lại, không thể diễn tả được tâm trạng khi phát hiện ra đôi giày lúc đó.
Thật ra, thời gian biết cô mất tích còn sớm hơn, là lúc anh và Vũ Thiên Bình ở cùng nhau, Vũ Thiên Bình gọi điện thoại về nhà hỏi thăm vợ con, nghe vợ anh ta nhắc đến Lâm Thanh Bình đến thăm con, vừa mới đi không lâu.
Lúc đó, Cố Quân Thành đã có một dự cảm bất an không giải thích được.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây