“Mẹ vợ, tôi là người đã từng lăn lộn trong mưa bom bão đạn, biển máu rừng thây đấy...”
Lời này lúc này từ miệng Cố Quân Thành nói ra, phối hợp với biểu cảm cười lạnh của anh ta, trong mắt Ngô Ái Tú, còn đáng sợ hơn gặp ma ở làng quê.
“Tôi tôi tôi... Thành Thành Thành...” Ngô Ái Tú run rẩy môi, không nói nên lời.
Cố Quân Thành trên mặt lộ ra nụ cười kỳ dị, nhưng lại càng đáng sợ hơn so với khuôn mặt lạnh lùng, “Mẹ vợ, bây giờ tốt nhất mẹ nên đi theo tôi.”
“Đi đi đi... đi đâu?” Ngô Ái Tú càng run rẩy dữ dội.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây