Lâm Thanh Bình thực ra không hề bị đánh, mẹ cô la hét rất dữ, nhưng không có cái nào rơi vào người cô, cô tự mình né được một ít, Cố Hữu Liên dùng “cánh tay sắt” đỡ được một ít.
Tuy nhiên, điều đó không ngăn được Lâm Thanh Bình tỏ vẻ mặt đáng thương như một bông hoa sen trắng, như thể đã bị đánh đập tàn nhẫn, những người vây xem đều cảm thấy không nỡ nhìn, huống chi là Cố Quân Thành.
Cố Quân Thành hai bước đã đến trước mặt Ngô Ái Tú, chắn Cố Hữu Liên và Lâm Thanh Bình ở phía sau.
Như một tòa tháp sắt, mang theo lệ khí.
Lúc đó, Ngô Ái Tú đang múa một chiếc dép lê tới, nhìn thấy Cố Quân Thành, trong lòng rùng mình, muốn thu lại, nhưng đã không kịp, cả người lẫn dép đều nhào về phía Cố Quân Thành.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây