Hầu hết khách trong tiệm đều đang ăn uống, bàn của Cố Quân Thành là nổi bật nhất, vì anh ngồi một mình, không gọi món, cũng không ăn, Lương Gia Kỳ nhiệt tình đương nhiên phải đến chào hỏi anh.
Vừa đến đã rất lịch sự, “Chú ơi, chú muốn ăn gì ạ?”
Chú ơi?
Cố Quân Thành nhìn trang phục của mình, rồi lại nhìn nụ cười của chàng trai trước mặt.
Anh vốn không cầu kỳ trong ăn mặc, trên người chỉ là chiếc áo bông cũ rất cán bộ, vẫn là của năm ngoái, hơi phai màu, cộng thêm làn da ngăm đen, thô ráp...
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây