“Bố vẫn là bố của con, con vẫn là Lý Chí Viễn, còn chú Cố, con muốn gọi là chú, hay gọi là bố, đều được, không thì, con gọi là bố nuôi cũng được, chỉ cần con muốn, gọi thế nào cũng được.” Lâm Thanh Bình nhìn vào mắt cậu bé, mỉm cười nói.
Chí Viễn gật đầu, xe điện đã dừng lại ở bến.
Chí Viễn đỏ mặt, nhỏ giọng, “Xe đến rồi... mẹ.”
Lâm Thanh Bình cười, hôn lên má cậu bé, “Mau về nhà đi!”
Sau đó nhảy lên xe.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây