Lâm Tiếu biết đạp, nhưng cô không muốn phí sức lực, vừa rồi anh để cô bị ướt, vì thế đương nhiên muốn anh đạp thuyền.
“Em muốn dạo một vòng lớn quanh hồ.” Lâm Tiếu nói.
Lâm Dược Phi tặc lưỡi, hồ nước trong công viên trẻ em thực sự rất lớn, đạp một vòng như thế chắc hai đùi của anh sẽ đau chết đi được.
Nếu để Lâm Dược Phi được tự mình làm chủ, lúc đạp vịt chỉ cần đạp hai cái là được rồi, con thuyền nhỏ trôi bồng bềnh giữa hồ, hóng gió sẽ rất thoải mái. Nhưng mà hiển nhiên Lữ Tú Anh đứng về phía Lâm Tiếu, vừa rồi Lâm Dược Phi để cho đầu của Lâm Tiếu ướt sũng, tiền thuê thuyền cũng đã trả rồi, trong mắt Lữ Tú Anh không dạo một vòng quanh hồ sẽ bị thiệt.
“Haizz”, Lâm Dược Phi thở dài một tiếng, lặng lẽ đạp thuyền.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây