Hai người đều không có lấy một nụ cười.
“Đại ca, anh có định nói chuyện này cho cô ấy biết không?” Hoàng Tam hỏi.
Bạc Đình thờ ơ đáp lại: “Nếu không thì sao? Tôi còn có thể không cho cô ấy tiến về phía trước sao?”
“Nếu cô ấy thi đậu đại học, anh sẽ phải từ bỏ tất cả những gì anh đang có ở đây. Hơn nữa, cô ấy vừa có học vấn, tầm mắt lại rộng hơn, nhỡ sau khi lên đại học nhìn trúng người khác thì phải làm sao? Dù sao cô ấy cũng mới mười tám tuổi, chính là độ tuổi đẹp nhất....”
Bạc Đình cụp mắt xuống, ánh mắt mang theo vài phần buồn bã.
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây