Thanh Lan cúi đầu: “Loại người như chúng ta, mạng đê tiện, chết thì chết, Đạo Đình Th sẽ không quản, Lục gia không thèm để ý, tú bà cũng chỉ biết tiếc hận, mất đi thân thể có thể kiếm linh thạch...”
“Chúng ta sống hay chết, bọn họ sẽ không để ở trong lòng, trên đời này, cũng không có người sẽ để ở trong lòng...”
Thanh âm của Thanh Lan, càng ngày càng thấp, thần sắc cũng rất là cô đơn.
Trong lòng Mặc Hoạ cũng có chút khó chịu.
Thanh Lan cúi đầu, thật lâu sau, thấy thần sắc Mặc Hoạ cũng có chút sa sút, lúc này mới ngẩn ra, lau nước mắt, cười nói:
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây