Lôi Thanh Tiêu tập trung lái xe, hướng mà hai người đi không phải là khách sạn, mà là lái đến nơi mà Điềm Mộng Hinh không biết, Lôi Thanh Tiêu cái xe đến cửa câu lạc bộ Phong Đạt. Lôi Thanh Tiêu xuống xe, lấy đồ trong cốp xe ra, sau đó mở cửa xe ra cho Điềm Mộng Hinh, cô xuống xe thấy đứng trước cửa một câu lạc bộ trước cửa, mà trong tay Lôi Thanh Tiêu thì nhiều có thêm một cái túi, cô nghi hoặc nhìn Lôi Thanh Tiêu, cũng vươn tay, muốn nhận lấy đồ trong tay anh, Lôi Thanh Tiêu cười lắc đầu, hai người cùng đi vào câu lạc bộ.
Mà Kim Thiện Tông thấy Điềm Mộng Hinh và Lôi Thanh Tiêu cùng rời đi, trong lòng anh ta vô cùng bất mãn. Anh ta quay về trước bàn làm việc, nhớ tới màn anh ta vừa nhìn thấy, quét hết đồ trên bàn làm việc xuống đất, đi đi lại lại trong phòng làm việc, thỉnh thoảng mắt nhìn điện thoại di động của mình, trong lòng vô cùng khó chịu. Điềm Mộng Hinh à Điềm Mộng Hinh, vì sao anh đã khiến em quên đi sự tồn tại của Lôi Thanh Tiêu, nhưng em vẫn quấn lấy hắn vậy, hắn thật sự quan trọng đến vậy sao, mấy năm nay anh đối xử với em còn chưa đủ tốt sao? Lúc trước nếu không có anh ở bên cạnh em, em có thể sống đến bây giờ sao? Vào lúc em đau khổ nhất, là ai ở bên cạnh em, là Lôi Thanh Tiêu hắn sao? Chẳng phải là anh sao, vì sao, vì sao, dù cho em không nhớ rõ hắn là ai, em gặp lại hắn vẫn bị hắn hấp dẫn, còn từ chối lời cầu hôn của anh, anh đã vô cùng cố gắng, đã như vậy, hai người đứng có trách anh, thứ của anh, anh sẽ không có bất cứ kẻ nào cướp đi đâu, Lôi Thanh Tiêu, anh không cướp nổi đâu.
Sau khi Kim Thiện Tông đưa ra quyết định của mình, Lôi Thanh Tiêu dẫn Điềm Mộng Hinh cùng đi vào tổng bộ Phong Ảnh, anh dẫn cô đi vào phòng, Điềm Mộng Hinh nhìn trang trí trong phòng, vô cùng đẹp, nhìn Lôi Thanh Tiêu, cười hỏi: “Chẳng phải nói là đi ăn cơm sao, anh dẫn em tới nơi này làm gì?”
Lôi Thanh Tiêu nhìn Điềm Mộng Hinh tràn ngập nghi ngờ, nắm tay cô, để cô ngồi trên ghế sa lon, dịu dàng nói: “Đừng vội, ăn cơm còn hơi sớm, chúng ta còn chuyện khác phải làm, đầu tiên anh muốn giới thiệu mấy người cho em quen biết trước đã.”
Ngay khi Lôi Thanh Tiêu nói, Vệ Vũ, Tôn Tĩnh Vũ và Thẩm Đỗ Vũ cùng đi đến, nhìn thấy Lôi Thanh Tiêu, trên mặt ba người chỉ hơi sững sờ, khi thấy Điềm Mộng Hinh ngồi ở chỗ đó, trên mặt tất cả mọi người đều lộ vẻ kinh ngạc.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây