Trang Uyển rất bất lực, cầm một xấp giấy lắc lắc với Tô Đào: “Cái gì vớ vẩn cũng dám mang đến, cô xem, tranh vẽ nguệch ngoạc của trẻ con? Vẽ bậy?”
Tô Đào lật xem, có chút dở khóc dở cười, còn có người vẽ bốn hình vuông rồi nộp lên.
“Vất vả cho cô rồi, đúng là giống như mò kim đáy bể. Nhưng việc này chúng ta nhất định phải tìm người chuyên nghiệp thiết kế cho tốt, nếu không sau này nhà càng ngày càng nhiều, chúng ta sẽ càng khó quản lý.”
Trang Uyển gật đầu: “Đúng vậy, lần trước tôi đi tìm Thư Ngữ, từ phòng cô ấy ra xong có chút chóng mặt, nhìn cửa nào cũng giống phòng tôi.”
Cả buổi chiều hai người đều ở trong thư phòng sàng lọc, xem mấy nghìn bản, cũng chỉ chọn ra được bốn năm ứng cử viên có vẻ được.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây