Cô không liên lạc được với người thân và con cái của ông Hứa, lại không thể khoanh tay đứng nhìn nên chỉ có thể để bản thân vất vả một chút.
“Không có việc gì, trước kia khi anh làm nhiệm vụ mấy ngày mấy đêm không ngủ không sao, cho nên một đêm không ngủ không phải chuyện gì lớn.”
Lục Hoài Cảnh hết sức kiên trì, còn lấy ra một hộp cơm nhôm từ phía sau.
“Đây là sủi cảo mẹ nấu cho em, em ăn chút gì lót bụng trước đi.”
“Vừa rồi em đã đến căn tin ăn chút gì đó nên còn chưa đói bụng.”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây