Ngày xưa chỉ cảm thấy đứa cháu dâu này mắt cao hơn đầu, xem thường người khác, nhưng hôm nay, làm cho ấn tượng của bà ấy lại kém đi hai phần.
Trương Ái Mai cũng không ở lại nổi nữa, trở về nhà.
Nhưng chờ Đặng Phúc Xuyên tan làm về, cô ta không nhịn được nói chuyện này với anh ấy, nhưng Đặng Phúc Xuyên phiền muốn chết rồi: “Em chỉ là chị gái cậu ta, không phải mẹ cậu ta, không phải vợ cậu ta đã nhận công việc của em rồi sao? Cũng đâu chết đói, em quản nhiều như vậy làm gì?”
Ân huệ tựa như tờ giấy mỏng, dùng một lần ít đi một lần.
Lần này dùng cho em vợ, lần sau là con trai cậu ta đúng không?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây