Diệp Mộ cảm thấy không thể giao tiếp với anh về phương diện này:
“Anh không hiểu, anh có thể dùng thời gian đó để làm việc của mình. Anh không thích đọc sách sao? Nếu không cần làm những việc đó, anh sẽ có thêm thời gian để đọc sách.”
“Em về phòng trước, đi vẽ thiết kế đây.”
Cô nói xong làm luôn, Tống Yến Châu thở dài, cuối cùng vẫn nhắm mắt lại, cô nói đúng, bây giờ anh không cần quét rác nữa, có thể dành nhiều thời gian hơn để làm việc mình thích.
Diệp Mộ đang vẽ một phần thiết kế, Tống Yến Châu ngồi trong phòng mình một lúc, cảm thấy không thể ngồi yên được nữa nên đã đến phòng cô, hỏi:
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây