50: Tâm Hồn Chi Lực
(2)
Gân cốt cơ bắp cũng đang bộc phát, chân khí vận chuyển ngày càng hoàn hảo, trong nháy mắt... khắp cơ thể hắn đều vận chuyển rất hoàn mỹ, nâng cao số lượng tiềm lực lên rất nhiều lần so với trước.
Hưu!
Mạnh Xuyên cảm giác cơ thể hắn trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, hắn tùy ý né tránh những mũi tên bay tới, nếu muốn hắn có thể tăng tốc độ gấp mấy lần.
“Cảm giác này thật sự quá kỳ diệu, gần như không gì mà không làm được.” Mạnh Xuyên mê mẩn với cảm giác điều khiển cơ thể ở cấp độ này.
Nhưng hắn cũng cảm thấy lực lượng vô hình đang hòa tan vào từng phần của cơ thể, đồng thời cũng đang tiêu hao một cách mạnh mẽ.
Chỉ trong một hơi thở.
Mạnh Xuyên cảm thấy đầu óc mơ hồ.
“Ngừng.” Mạnh Xuyên liền hô lên.
Phốc phốc phốc.
Vẫn có ba mũi tên bắn trúng hắn, khiến hắn nhe răng trợn mắt, quả thật là đau.
“Lợi hại thật.” Những cao thủ Thoát Thai cảnh đó đều trợn mắt, bọn họ gần như bắn liên tiếp bảy lần mà vẫn không bắn trúng Mạnh Xuyên, mãi đến sau cùng mới có ba mũi tên chạm trúng hắn.
“Quả thật không tầm thường.”
“Thân pháp này quỷ dị không gì sánh được, nhiều mũi tên như vậy không bắn trúng được.”
“Cuối cùng vẫn có mũi tên bắn trúng.”
“Đã có thể né tránh cũng thật là đáng gờm, Mạnh Xuyên chắc chắn đã ngộ ra một loại thân pháp nào đó lợi hại, nhưng có lẽ vẫn chưa hoàn toàn nắm bắt được, cuối cùng nên bị mấy mũi tên bắn trúng.” Những cao thủ Thoát Thai cảnh này vừa ngưỡng mộ lại vừa vui mừng, họ phần lớn là tộc nhân Mạnh gia, cũng thường xuyên làm việc cho Mạnh gia. Mạnh Xuyên càng mạnh, họ tự nhiên cảm thấy kiêu hãnh.
“Hôm nay chỉ đến đây thôi, ta phải suy nghĩ thật kỹ về việc tu luyện.” Mạnh Xuyên nói.
“Vâng.”
Từng người đều cười đáp lại.
“Thân pháp của thiếu gia tiến bộ rất nhanh, hẳn là có chỗ lĩnh ngộ.”
“Tu luyện rất quan trọng, tĩnh tu lĩnh ngộ cũng rất cần thiết.”
Bọn họ hồ hởi trò chuyện rồi rời đi, chỉ còn lại Mạnh Xuyên một mình trong luyện võ đường.
“Vừa rồi đó là lực lượng gì?” Mạnh Xuyên có chút kích thích.
“Vừa rồi ta toàn lực ứng phó dưới áp lực mạnh mẽ, dữ dội muốn ngăn cản mũi tên đó... Lực lượng vô hình lại dung nhập vào đao pháp của ta, khiến cho đao pháp của ta tăng sức mạnh lên năm phần. Hơn nữa, những điều trước đây là vì né tránh mũi tên, lực lượng vô hình hòa tan vào từng phần cơ thể, cảm giác kiểm soát thân thể đó thật tuyệt vời, ta đã bộc phát ra sức mạnh, cảm giác nâng lên một cấp độ lớn.” Mạnh Xuyên ngỡ ngàng.
Thân tâm kỹ kết hợp.
Lực lượng tăng mạnh mấy lần, tốc độ tăng mạnh mấy lần, chân khí cũng hoàn hảo vận chuyển. Quan trọng nhất là cơ thể không có bất kỳ tổn thương nào, chỉ là phát huy ra nhiều tiềm lực hơn từ thân thể này.
“Lực lượng vô hình này, mắt thường không nhìn thấy, nhưng xuất hiện trong tâm trí mạnh mẽ của ta. Có phải có liên quan đến không gian mi tâm không?” Mạnh Xuyên có chút suy đoán, “Lực lượng vô hình này dung nhập vào một thanh đao, tiêu hao không đáng kể. Nhưng dung nhập toàn bộ nhục thân, thì tiêu hao lớn gấp 10 lần. Vừa rồi chỉ trong một hơi thở, mà ta đã không chịu nổi.”
“Nhưng nếu vậy đã rất mạnh mẽ.” Mạnh Xuyên không thể quên cảm giác kiểm soát thân thể tuyệt vời này, “Lực lượng này, thần bí không thể biết, tạm thời gọi là “Tâm Hồn Chi Lực” đi.”
...
Đêm xuống, trong một thông đạo dưới đất tĩnh mịch.
Một nam tử nho nhã dẫn theo một lão giả tóc bạc, một trước một sau tiến vào bên trong, rất nhanh nhìn thấy một tòa đại môn nguy nga, mở cửa lớn ra là một điện thính rộng rãi, trong điện thính có hai thị nữ đứng chờ.
“Ta muốn gặp đường chủ.” Nam tử nho nhã nói.
“Lý hương chủ, xin chờ một chút, ta đi báo ngay.” Một thị nữ mỉm cười đáp, rồi quay người đi báo cho người trong điện.
Nam tử nho nhã và lão giả tóc bạc yên lặng chờ đợi.
Một lát sau.
Một nam tử lưng còng từ cửa đi ra, thị nữ kia cung kính theo sau hắn. Nam tử lưng còng rõ ràng là đã từng suýt giết Mạnh Xuyên, Yến Tẫn, cường giả của Thiên Yêu môn.
“Bái kiến Cao phó đường chủ.” Nam tử nho nhã và lão giả tóc bạc đều cung kính chào.
Trong Thiên Yêu môn Đông Ninh phân đường, địa vị cao nhất là đường chủ, thứ hai là hai phó đường chủ.
Phó đường chủ đều là những cường giả đã ngộ ra Vô Lậu cảnh từ sớm, đồng thời do tu luyện yêu thuật, nên cũng có những thủ đoạn cực kỳ lợi hại.
“Đường chủ cùng Đồ lão nhị đều đang bế quan tu luyện. Nửa năm nay, ta phụ trách quản lý phân đường.” Nam tử lưng còng đi vào đại điện, tùy ý ngồi xuống, rồi quan sát hai người phía dưới, “Nói đi, chuyện gì mà các ngươi không thể tự giải quyết?”
“Huyết Vân Đạo muốn bán cho chúng ta một kiện bảo bối.” Nam tử nho nhã từ trong ngực lấy ra một bức tranh, đưa cho một thị nữ bên cạnh, thị nữ nhận rồi chuyển giao cho nam tử lưng còng trước mặt, “Chính là trong bức họa cái hắc thiết phiến này.”
---------------
Đọc full dịch truyện
Thương Nguyên Đồ
Vũ Thần Chúa Tể
Tuyệt Thế Chiến Hồn
Tiên Võ Đế Tôn
Toàn Chức Pháp Sư
Tuyệt Thế Chiến Hồn
Ngự Thú: Ta Có Thể Vô Hạn Tiến Hóa
Ta Không Thể Nào Là Yêu Ma
Đừng Chọc Con Rùa Kia
Ta Có Thể Vô Hạn Hợp Thành Siêu Phàm Gen
Cao Võ: Ta Có Thể Phục Chế Thiên Phú
Ta 1991
Trọng Sinh 1980: Bắt Đầu Bán Trứng Luộc Nước Trà
Trọng Sinh 1980: Bắt Đầu Cưới Tỷ Tỷ Khuê Mật