Hạ Văn Niên đem một cái ghế nhỏ đưa cho Sở Vân Chính: “Cầm lấy, tìm chỗ ngồi đi.”
Sở Vân Chính nhìn Hạ Tiểu Bạch như thể đang cầu cứu. (ó﹏ò。 )
Hạ Tiểu Bạch trực tiếp làm như không nhìn thấy, vừa nói vừa cười với lão gia tử, thỉnh thoảng tiếng cười của thiếu nữ truyền đến giống như tiếng chuông bạc.
“Hì hì ... . . Hì hì hi” Hạ Lai Muội mở cái miệng không có răng, mỉm cười với Sở Vân Chính, một bàn tay nhỏ còn quơ múa bình sữa nhỏ.
“Ba ba ba”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây