Ông không hề dám đắc tội với Hạ Tiểu Bạch một chút nào, đưa tay nhận lấy chén trà cô đưa nhẹ nhàng nhấp một hớp, không thể không khen một câu: “Trà thơm lắm Tiểu Bạch.”
Hạ Tiểu Bạch dịu dàng cười một tiếng: “Cảm ơn bác cả khen ngợi, ở đây vẫn còn ạ.”
Sở Vân Chính run rẩy lập cập, mồ hôi lạnh không ngừng lăn xuống trán.
Ông ta chưa bao giờ sợ hãi như hôm nay, cảm giác giống như mình đã chọc trúng tổ ong vò vẽ.
Một cánh tay to lớn run rẩy kéo váy Hạ Tiểu Bạch.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây