Lâm Bảo Bảo cầm lấy bài thi mà Hạ Tiểu Bạch đưa, đặc biệt nhìn bàn tay ngọc ngà đẹp như tuyết của cô, mười đầu ngón tay giống như búp măng, cổ tay như củ sen trắng, thuần khiết như thể một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp.
Đầu ngón tay ngẫu nhiên chạm vào, cậu dường như có thể cảm nhận được sự mềm mại của bàn tay này.
“Chị Hiểu Bạch, chị có thể cho em nắm bàn tay nhỏ bé trắng như tuyết của chị được không?”
Hạ Tiểu Bạch lại nhẹ nhàng gõ đầu của cậu.
“Lâm Bảo Bảo, em đừng có được nước lấn tới.”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây