Trương Tô Thanh lắc đầu: “Tôi ngược lại rất vui vẻ. Mấy ngày nay cô cũng thấy, Tống Đại không phải là người thống trị tàn bạo, cô ấy có thể bình ổn hết thảy nhân tố không ổn định trong căn cứ, cũng có thể dẫn dắt mọi người thành lập căn cứ, trồng lương thực.
Trong tận thế thực lực tuyệt đối chính là hết thảy, mà Tống Đại liền đại biểu thực lực tuyệt đối.
Cô ấy có thể vì người sống sót ở tận thế sáng tạo một hoàn cảnh sinh hoạt hòa bình, để tôi tiếp tục làm một kiến trúc sư, đây là an ổn tôi ở những nơi khác vẫn khát cầu nhưng cầu không được.
Nếu như không có Tống Đại, không biết còn phải ở tận thế dày vò bao lâu.”
Lời nói của Trương Tô Thanh bỗng nhiên xúc động Tạ Hân, đúng vậy, nếu như cô ấy không tới căn cứ hải đảo này, cô ấy còn đang lang bạc kỳ hồ với đám người Trương Bân.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây