Tống Đại cầm bình phun nước nhỏ, phun nước cho Tiểu Lục trên tủ đầu giường, Tiểu Lục được Sở Cảnh Hòa chăm sóc rất tốt, chút dấu hiệu ố vàng cũng không có, đất xanh mơn mởn cực kỳ giống đại dương màu xanh đậm.
Diện tích phòng học lớn, các cô chỉ đặt một chiếc giường đôi, một chiếc tủ đầu giường, bên giường trải thảm lông nhung màu trắng, trên hàng vỉa hè là một chiếc bàn thấp nhỏ trong suốt.
Về phần những nơi khác còn trống không, vừa đến buổi tối, gian phòng sẽ có vẻ hết sức trống trải, nhất là mặt bảng đen kia, tối như mực như là có thể hấp thu tất cả nguồn sáng vào, ở trong màn đêm, phảng phất có một đôi mắt, nhìn chằm chằm bọn họ.
Tống Đại bị nhìn chằm chằm đến khó chịu, trái phải đều không ngủ được.
Sở Cảnh Hòa ngồi dậy, ôm bả vai của cô, dịu dàng hỏi: “Bằng không chúng ta làm màn che chắn chút?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây