Cách đó không xa, Tạ Vi nắm sợi dây chuyền ngọc lục bảo trên cổ, đó là di vật mẹ cô ta để lại cho cô ta, cô ta vẫn luôn đeo trên người.
Vốn cho rằng chỉ là một sợi dây chuyền bình thường, lại không nghĩ tới nó thế mà có công năng trữ vật.
Cô ta nói chuyện này nói cho Trần Kính, Trần Kính lập tức kéo cô đến khe núi, bảo cô ta trữ toàn bộ nước vào không gian.
Vòng cổ ngọc lục bảo có thể cảm nhận được nguồn nước sâu trong vũng nước, cô ta nín thở ngưng thần, nghe lời thu tất cả nước vào trong không gian, những nước này cũng đủ cho bọn họ uống hai ba tháng.
Trần Kính rất vui vẻ, ôm khuôn mặt gầy gò của Tạ Vi hôn mạnh hai cái: “Cục cưng, em thật sự là phúc tinh của anh.”
Nạp thêm điểm qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm điểm qua Thẻ cào 👉 Click vào đây