Mã Cảnh Huy lắc đầu cảm thán: “Ba mươi tuổi vẫn còn là đồng nam, mức độ bi thảm cũng chẳng khác gì tôi, khụ khụ khụ, mọi người cứ coi như vừa nãy chưa nghe thấy gì nhé.”
Tập Tú Lệ trợn trắng mắt như mắt cá chết: “Nghe thấy được, đừng tưởng giấu được đầu mà lại lòi đuôi, hơn nữa… Nếu mọi việc cứ diễn ra tiếp như vậy, vậy thì Phương Hữu Đức thật sự còn oan hơn cả Đậu Nga.”
***Nàng Đậu Nga quê ở Sở Châu, lấy con trai của Thái Bà được một năm rồi goá chồng, nàng ở vậy chăm sóc mẹ chồng. Bị Trường Lư Nhi đổ tội giết người, lại đút lót quan tri huyện Đào Ngột rồi bị xử chém đầu oan. Khi chết nàng có thề: nếu chết oan máu sẽ bắn lên dải lụa trắng, tuyết rơi giữa trời tháng sáu và cả vùng Sở Châu sẽ bị hạn hán, cả ba đều ứng nghiệm. Nhiều năm sau cha của Đậu Nga thi đỗ bảng vàng mới quay về giải oan cho con gái. “Nỗi oan Đậu Nga” từ đó trở thành điển tích chỉ nỗi oan không thể giải thích của ai đó.
Cả đám quỷ sai trốn trong vòng tay đều vô cùng khiếp sợ, chuyện này chẳng khác nào muốn đẩy Phương Hữu Đức vào đường chết, quá hiểm độc rồi!
Nếu không phải sau khi vụ án huyết thi ngàn năm xảy ra, Tuệ Tâm đột nhiên muốn chạy vào rừng sâu mà gặp được hai chị em Phan Tây Tây và Phan Bối Bối đang trên đường trở về nhà họ Tô, mà hai chị em nhà kia bị trúng cổ nên đều nhận Tô Vân Thiều là mẹ, ai có thể tìm ra được lý do khiến Phương Hữu Đức bỗng nhiên trở thành cha được chứ?
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây