Nguyễn Mai không còn cách nào khác là quay trở lại, nhưng cô ấy thực sự rất tức giận, tới mức đi đi lại lại trong hạt gỗ hoè cũng không hết giận được.
Trong lòng những quỷ sai khác cũng thấy rất khó chịu, cùng là phụ nữ, họ thật sự chưa gặp được người phụ nữ nào thiếu tự trọng tới mức này.
“Tập Tú Lệ.” Tô Vân Thiều lạnh lùng mà gọi thẳng tên của cô ta, “Cô sẽ không cho rằng bản thân mình có thể diện một đóng một bộ phim thần tượng giám đốc bá đạo yêu cô lễ tân ngây thơ trong sáng với ông chủ Phương chứ? Anh ta không phải giám đốc thật, mà cô cũng không phải là người ngây thơ, làm sao lại ngây ngốc đến mức tin vào một tình tiết quá phi logic trên TV như vậy?”
Tập Tú Lệ mới vừa tròn hai mốt tuổi, dù có nhiều kinh nghiệm ở nơi làm việc, thì cô ta vẫn là một cô gái nhỏ có da mặt mỏng thôi, bị mẹ Tô và Tô Vân Thiều ép hỏi dồn dập với giọng điệu như vậy, trong lòng cô ta thực sự đã bị đè nén, nên bị Tô Vân Thiều hỏi tới đây thì đầu óc đã nổ tung, cô ta quát lên: “Tôi có làm gì sai chứ?”
“Tôi có bốn chị gái và một anh trai, bốn lần sinh trước cha mẹ của tôi đều xem như là thất bại, đến lần sinh thứ năm mới sinh ra con trai, từ lúc mới sinh ra tôi đã được định sẵn là không được cha mẹ thương yêu để ý, là bốn người chị đã nuôi tôi lớn lên từng chút một. Trải qua những ngày tháng bữa no bữa đói, tôi muốn làm một người giàu có, lấy một chút tiền từ chỗ anh ta, sống những ngày tháng tốt hơn, điều này có gì sai chứ?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây