Bách Tinh Thần bình tĩnh nói: “Không phải âm thầm cấu kết.”
Viên Viên khờ khạo gật đầu: “Đúng vậy, là cấu kết rõ ràng!”
Bách Tinh Thần: “…” Có một đồng đội heo chỉ biết kéo chân mình là cảm giác gì?
Nhưng đó lại là quốc bảo nhân dân cả nước thương nhớ mà không có cách nào sờ tới được, còn cậu, sờ cũng sờ rồi, ôm cũng ôm rồi, còn làm thế nào được đây? Đương nhiên là chỉ có thể lựa chọn tha thứ cho cô nhóc thôi!
Bách Tinh Thần thở một hơi thật dài, ăn ngay nói thật: “Lần trước ở thôn Nguyện, Viên Viên đã nói ai có thể đưa nó vào thành phố thì có thể sờ sờ, ôm ôm nó. Tớ vốn cảm thấy mình không làm được, cho nên chỉ có thể cất ý muốn sờ gấu trúc đi, nhưng sau đó Viên Viên lại chủ động để tớ chạm vào người, khen thưởng đã cầm trong tay rồi tớ có thể không làm việc sao?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây