Sau một hồi do dự, Hằng Thuật cũng lựa chọn nói ra: “Thần trí của người mà tôi đã từng gặp trước kia lúc thì tỉnh táo, có lúc lại ngốc nghếch, khờ khạo.
Hồn phách luân phiên chiếm giữa cơ thể, bạn bè xung quanh cũng khó lòng chấp nhận, ngay cả bản thân người đó cũng không thể chấp nhận cuộc sống giống hệt người mắc phải bệnh tâm thần phân liệt, cuối cùng lựa chọn tự tử để kết thúc cuộc sống.
Những chuyện phía sau Hằng Thuật nói, Trác Kinh Luân không nghe rõ nữa, bởi tâm trí của anh ta đã bay xa từ lúc nào.
Mặc dù ba của anh ta luôn ở bên ngoài rất ít khi về nhà nhưng lại đối xử với anh ta vô cùng dịu dàng, kể cả chuyện tiền bạc cũng không bao giờ keo kiệt với anh ta, ở trên việc học cũng tận tình chỉ bảo.
Ngoại trừ việc không nhận được sự công nhận của mẹ và luôn khiến bà tức giận, anh ta cũng tự nhận thấy kí ức từng trải qua trong mười lăm năm qua cũng khá tốt.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây