Tô Vân Thiều thiếu chút nữa là cười ra tiếng, mẹ cô cũng rất có tài!
Đặc biệt là khi nhìn thấy lửa giận và đố kỵ không che được trong mắt dì Hồng. Cô cũng không biết mẹ Tô và dì Hồng làm bạn thân rốt cuộc ai là người đau khổ.
“Làm cá muối thì thoải mái nhưng không thể phát huy ra giá trị của bản thân.” Dì Hồng tận tình khuyên bảo: “Nếu con cái gì cũng không học, về sau làm sao có thể có tiếng nói chung với bạn trai và chồng, làm sao trợ giúp cho sự nghiệp của bọn họ được?”
Mẹ Tô sửng sốt, hỏi ngược lại: “Mỗi người đều có chuyên môn của mình có những thứ am hiểu và không am hiểu. Tại sao phải ép mình vứt bỏ thứ mình thích, đi làm thứ mình không thích?” Chúng ta bảo dưỡng, ăn mặc xinh đẹp rạng ngời đi theo bọn họ cùng nhau ra ngoài xã giao, duy trì thể diện của bọn họ không phải là được rồi sao?”
Mẹ Tô trả lời quá mức đương nhiên, giống như sau khi bà gả cho ba Tô trong cuộc đời cũng chỉ còn lại có nhiệm vụ chủ yếu là trang điểm cho chính mình, không cần hao tâm tổn trí nghiên cứu hùa theo sở thích của ba Tô, không cần ép bản thân mình đi học tập những từ ngữ ngành nghề tối nghĩa khó hiểu kia.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây