Cô cũng chẳng trông cậy vào anh lắm, chỉ có thể dựa vào đôi mắt của bản thân và Tiểu Muội. Nhưng xem ra cô đã suy nghĩ quá đơn giản rồi, một thành phố lớn như Bắc Kinh, muốn tìm một người đâu có dễ dàng đến vậy. Mấy người bọn họ lái xe tìm suốt hai tiếng đồng hồ, tìm khắp các quán bar đến vũ trường, Tô Duy Duy còn định tìm từng người trong cầu vượt, tập trung tìm mấy người vô gia cư đắp báo lên người nằm dài dưới đất mà vẫn chưa nhìn thấy bóng dáng của Lương Minh Trung đâu.
Hạ Đông Lâm thấy cô bôn ba khắp nơi cũng đành bất đắc dĩ kéo cô quay về.
“Nếu lần này em còn không tìm thấy thì chẳng phải đã vô ích rồi sao?
Hạ Đông Lâm cười khẽ: “Rốt cuộc đó là em trai anh hay là em trai em hả? Anh thấy em còn để tâm hơn cả anh nữa đấy.
“Lòng tốt lại trở thành lòng lang dạ thú, anh tưởng em muốn làm trâu làm ngựa cho nhà họ Lương của anh à, còn anh thì sao? Trở mặt là không nhận người, vừa quay đầu đã vứt bỏ người vợ tào khang của mình. Tô Duy Duy trợn mắt.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây