Tô Niệm Tinh day thái dương đau nhức: “Đối với rất nhiều người mà nói, giá tiền đại diện cho chất lượng. Cháu xem bói chuẩn hiển nhiên phải thu phí cao hơn rồi, giống như Trương Câu Lâm xem một lần thu tám vạn nhưng cũng có người nào chê ông ta lấy đắt đâu nào, bởi vì ông ta xứng đáng.”
Bà A Hương bị cô thuyết phục: “Được, cứ làm theo cháu nói đi.”
“Sạp hàng này của bà cần phải đặt một cái tên, hay đặt tên là thiếu nữ thần toán đi?” Bà A Hương tích cực đưa ra sáng kiến cho cô. Nếu đã tính đặt hai bảng giá vậy hiển nhiên cũng phải đặt hai cái tên rồi. Bà ta đặt là bà A Hương xem quẻ, Tiểu Tinh thì đặt là thiếu nữ thần toán, thích hợp bao nhiêu.
Tô Niệm Tinh gãi đầu: “Nhưng cháu đã hai mươi tuổi rồi, gọi thiếu nữ còn thích hợp không ạ? Hay đặt là…” Cô nghĩ ngợi rất lâu, hai mươi tuổi thì gọi là gì nhỉ: “Hay đặt là nữ sinh thần toán đi?”
Cường ngốc lập tức phản đối: “Nữ sinh á? Cảm giác cứ như học sinh chưa tốt nghiệp ấy, vừa nghe đã biết không chuyên nghiệp rồi. Tôi cảm thấy còn không bằng đặt là người đẹp thần toán còn hơn.” Anh ta quan sát Tô Niệm Tinh vài cái với ánh mắt soi mói: “Tuy rằng da có hơi đen đấy nhưng vẫn miễn cưỡng tạm coi là người đẹp.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây