Lời này nói hải gọi là dõng dạc đường hoàng, toàn là những lời xuất phát từ tận đáy lòng. Trái tim của Mại Ngư Thắng vừa mới trải qua mấy lần sụp đổ vào một khắc này lại như được tiêm thuốc trợ tim, ông ta lập tức khôi phục tinh thần, chống tay lên bàn rồi đứng dậy, không cần người khác đỡ, ai đỡ ông ta là ông ta cáu với người đó: “Tôi không sao, tôi không sao? Làm sao tôi có thể có chuyện được chứ, tôi phải đi tìm nó tính sổ mới được.”
Mọi người tự động nhường đường cho ông ta, trong ánh mắt lo lắng của đám đông, Mại Ngư Thắng giống như trẻ ra hẳn mười tuổi, chân của ông ta không run nữa, trái tim đập cũng không vội vã, chạy còn như bay, chưa đến một lúc đã biến mất trong một cửa hàng nào đó.
Đợi sau khi người đi rồi, đám đông lại đồng loạt nhìn về phía Tô Niệm Tinh.
Tô Niệm Tinh cười tủm tỉm nhìn bọn họ: “Có ai xem bói không? Một lần năm mươi đồng, không chuẩn không lấy tiền.”
Các hàng xóm láng giềng trao đổi ánh mắt với nhau, chưa qua một lúc đã rút đi sạch.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây