Tô Niệm Tinh thở dài: “Bỏ đi, coi như là quà cảm ơn anh vì lần trước đã chuyển lời tới Lục tiểu thư hộ tôi vậy.”
A Cảnh thở phào một hơi nhẹ nhõm: “Vậy thì tốt.”
Anh ta bàn bạc xong xuôi với hai người rồi quay người rời khỏi văn phòng.
Tô Niệm Tinh kêu Phạm Minh đi vào: “Tôi nghĩ chắc là anh cũng đoán ra được đại khái rồi, chuyện này phải sống để dạ, chết mang theo, không được nói cho ai hết.”
Phạm Minh liếc mắt nhìn Trương An Ngọc rồi gật đầu: “Tôi hiểu rồi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây