Tô Niệm Tinh vỗ vào vai ông ta: “Ông không cần quá để ý làm gì, tôi cảm thấy như vậy đã là rất tốt rồi, ngày nào cũng làm việc thì đến thần tiên cũng không gắng nổi.”
Kern nhìn cô với vẻ sững sờ, không ngờ cô lại rộng lượng như thế, hai mắt ông ta cứ nhìn chằm chằm vào cô.
Giám sát Lương mang bánh trứng gà vừa mới rán xong qua đó, cũng tiếp một câu: “Đúng đó, bây giờ ông không thiếu tiền, A Tinh cũng không thiếu tiền nên không cần thiết phải khiến bản thân mình mệt như thế.
Người giàu có ở bên Mỹ này nhiều lắm nhưng cũng không phải người nào cũng mê tín. Cái nghề này vốn dĩ là trình độ văn hóa càng thấp thì càng dễ tin, mà mấy người có tiền kia lại càng tin vào khoa học hơn.”
Kern thu hồi tầm mắt, lắp bắp đáp: “Được… được rồi.”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây