Cảm giác ghê tởm đó lại một lần nữa trào lên, Tô Niệm Tinh đang định móc xịt khử mùi ra, nhưng vừa quay đầu đã đối diện với gương mặt phóng đại của Logan, cô hoảng hốt ngã bệt xuống đất, hai mắt trợn tròn, không dám nhúc nhích tí nào.
“Lá gan nhỏ như vậy sao? Tôi chỉ muốn hỏi cô là tay của thi thể đã đông cứng thành như vậy rồi, chỉ tay đã sớm không còn nữa mà cô vẫn có thể bói ra được sao?”
Ông ta duỗi tay định kéo cô dậy nhưng vừa rồi lúc Tô Niệm Tinh sờ thi thể đã cởi găng tay xuống, nào có chịu đụng vào tay của ông ta đâu.
Cô đeo găng tay lại sau đó tự mình đứng dậy: “Tôi không bói ra được động cơ gây án của hung thủ mà chỉ có thể bói ra được quê nhà của gã ở làng Đan Mạch. Cha mẹ của gã qua đời vào năm ngoái, gã không có anh chị gì, là con một.”
Cô nói liền một lèo rồi chà sát hai cánh tay đã lạnh tê tái, vội vàng mở cửa đi ra ngoài.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây