Kim Thủ Thiên chậm rãi gõ gõ điếu thuốc trong tay, ánh mắt rơi vào người đối diện.
“Tỉnh? Tần Chính Du, chuyện liên quan tới ông, tôi gần như đã điều tra rõ ràng, không ngờ ông giấu giếm sâu như vậy. Bây giờ ông muốn thành thật khai báo hay là tôi khiến ông thành thật khai báo?”
Lúc này Kim Thủ Thiên đã khác hẳn với dáng vẻ người đứng đầu chán ngán trước mặt Bạch Trân Trân, rõ ràng vẫn cùng một khuôn mặt, nhưng toàn thân trên dưới của anh ta đang tản ra loại khí chất âm u lạnh lẽo làm cho người cảm thấy kinh hãi.
Thấy Tần Chính Du không trả lời, Kim Thủ Thiên vỗ tay, hai mươi người đàn ông đứng dậy từ bên trong bóng đêm đứng dậy.
Trên người bọn họ không mảnh vải, tất cả đều hiện rõ ràng ở trước mặt Tần Chính Du.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây