“Trưởng khoa Tề? Tối nay chưa thấy ông ấy.” Y tá nói.
Chưa đến sao? Thầy Đào liên hệ mà không gọi được người về sao? Hà Quang Hữu giật mình.
Khâu Thụy Vân, Khương Minh Châu và bác sĩ Kim nghe vậy mặt mày sa sầm.
Cũng dễ hiểu, chuyện này lớn, đám người này chắc là không dám chịu trách nhiệm, cứ để bác sĩ Quốc Hiệp tự mình cứu, lấy cớ trốn sang một bên. Chờ xem kết quả phẫu thuật thế nào rồi tính.
“Kỳ lạ thật, bệnh viện của họ tiếp nhận bệnh nhân mà không cần ra mặt sao?” Khương Minh Châu tức tối nói, “Bác sĩ bệnh viện chúng tôi vô tư hỗ trợ cứu người, không lấy một đồng thù lao, sao họ có thể như vậy?”
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây