Nói xong, bà Văn Quý run rẩy, biết người họ hàng này bị đồn là có vấn đề thần kinh, đánh chết người không cần đền mạng.
Nhiếp Gia Mẫn nghe loáng thoáng được bà cụ nói, cau mày nói với học trò: “Gọi cảnh sát!”
Báo cảnh sát thì được, nhưng giáo sư ở nước ngoài có lẽ không hiểu rõ, ở nơi này báo cảnh sát thì không biết bao giờ họ mới đến. Không còn cách nào khác, đồn cảnh sát gần nhất cũng khá xa, nước xa không cứu được lửa gần.
Tình huống trước mắt này ai mà ngờ được, đột nhiên lại xuất hiện một người nhà bệnh nhân có vẻ như bị bệnh tâm thần.
May mà ngoài tiếng mưa rơi tí tách, tiếng động cơ ô tô, có người đến.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây