Cho đến nay, Triệu Văn Tông và Tạ Uyển Oánh muốn cô ta và Hồ Hạo tâm phục khẩu phục là điều không thể, họ không thua nổi. Tình huống này cũng giống như trong cuộc đua chạy, người vốn đã tụt lại phía sau bạn một quãng đường dài đột nhiên vượt mặt bạn, bạn làm sao có thể cân bằng tâm lý được. Nói về nỗ lực, cô ta và Hồ Hạo tự nhận mình hoàn toàn không phải là kiểu người ăn chơi trác táng như người khác nghĩ, mà vẫn luôn nỗ lực phấn đấu.
Chỉ có thể nói tâm lý của Hồ Hạo và Trương Vi kém xa Ngụy đồng học, có thể là do tài sản của hai nhà này khác biệt so với nhà Ngụy đồng học. Mục tiêu theo đuổi của Hồ Hạo và Trương Vi là trở thành người trên người, sợ rơi xuống tầng lớp dưới. Ngụy đồng học chưa bao giờ có suy nghĩ như vậy, cạnh tranh trong học tập và sự nghiệp, mục đích chỉ là thúc đẩy bản thân học tập tốt hơn. Điều này chứng tỏ kết quả điều tra xã hội không sai, nhóm người lo lắng nhất luôn là tầng lớp trung lưu.
Điều cuối cùng khiến Trương Vi quyết định cầu cứu Tạ bác sĩ là, cô ta nhìn thấy gì đó, khiến cô ta hét lên thất thanh: “Tạ Uyển Oánh, cậu mau đến đây, anh ta sắp chết rồi. Xe chúng tôi bị đá đè, chân tôi bị kẹt, tôi cảm thấy mình đang chảy máu. Tôi thấy xe các cậu cách xe chúng tôi không xa.”
Thời tiết quang đãng, không mưa nhiều, nhưng trớ trêu thay, đây lại là thời khắc nguy hiểm nhất. Trận mưa lớn trước đó đã làm đất đá trên sườn núi lỏng lẻo, đoạn đường dựa vào núi trở thành khu vực nguy hiểm.
Nguyên nhân tắc đường phía trước đã được tìm thấy. Mấy chiếc xe chạy trước xe của Trương Vi không may bị đá lăn xuống từ sườn núi đè trúng.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây