Mọi người ở đây thấy ánh mắt của Trương Lập có gì đó không ổn.
Người này muốn làm gì?
“Cô...” Trương Lập đột nhiên quay đầu lại, chỉ tay vào Tạ Uyển Oánh, “Tôi nhớ cô.”
Tạ Uyển Oánh hồi cấp ba đã đến nhà Trương Vi chơi vài lần, có thể đã gặp anh trai của bạn cùng bàn ở nhà cô ấy, nhưng ấn tượng không sâu sắc.
Trong ký ức mơ hồ của cô về người này, giống như Trương Vi nói, Trương Lập chỉ thích chơi game trong phòng mình, khi có khách đến cũng không ra tiếp khách. Ngay cả khi ra ngoài bếp lấy đồ ăn, gặp khách cũng chỉ lạnh lùng liếc nhìn, không hề lịch sự, lễ phép. Ngay cả cha mẹ nhà họ Trương cũng không nói được anh ta, huống chi là Trương Vi.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây