“Không sao không sao, đừng sợ.” Trương Hoa Diệu nói với đứa trẻ, ngoài tay phải đang cố định thanh quản kính, tay trái giữ lấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con bé, “Nào, nhìn chú này, đừng sợ. Lát nữa sẽ đưa con đến bệnh viện, lấy thứ bên trong ra.”
Đôi mắt nhỏ của Tư Tư bị ép nhìn vào ông chú có ria mép trước mặt, đôi mắt mở to kinh ngạc: Chú ơi, chú nói thật hay đùa vậy? Sao cháu càng nghe càng sợ. Lấy gì ra?
“Lấy miếng bông mà con đã hít vào ra.” Trương Hoa Diệu nói, không ngại nói cho đứa trẻ một bài học nhớ đời lúc này. Dù sao hiện trường có nhiều bác sĩ đang theo dõi, con bé này cũng không gây ra sóng gió gì nữa.
Nói cho cùng, người mà con bé này nên cảm ơn nhất không phải là ông chú này mà là chị gái nhỏ cầm kẹp kia.
Đứa trẻ này thật may mắn, ngừng thở chưa đến nửa phút đã được bác sĩ cứu sống, vì vậy không bị tổn thương não, việc con bé nhanh chóng tỉnh lại chứng minh điều này.
Nạp thêm kẹo qua Paypal 👉 Click vào đây
Nạp thêm kẹo qua Thẻ cào 👉 Click vào đây